Game Icarus: Cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt trên hành tinh lạ

Bạn có thể chơi một game sinh tồn để “giết thời gian”, nhưng có những trò chơi khiến bạn bỗng nghiêm túc với từng phút mình bỏ ra. Game Icarus thuộc kiểu thứ hai, vì nó biến mỗi chuyến đổ bộ thành một cuộc mặc cả giữa tham vọng, chuẩn bị và thời tiết thất thường. Vin68 nhận thấy, bạn sẽ có lúc bực vì một cú trượt chân ngớ ngẩn hay một quyết định vội, nhưng cũng có lúc thấy tim đập nhanh chỉ vì trời sầm xuống và gió bắt đầu gào. 

Bài này sẽ đi sâu vào vòng lặp gameplay, hệ thống nhiệm vụ theo phiên, cái giá của cái chết, cảm giác co op và solo, cùng những điểm làm nên chất “vừa khó chịu vừa cuốn” của game Icarus. Cùng đánh giá nhé.

Nhịp sinh tồn của game Icarus

Điểm cuốn nhất của game Icarus nằm ở nhịp sinh tồn rất “đời”, nơi bạn không thắng nhờ một khoảnh khắc tỏa sáng mà thắng nhờ chuỗi quyết định đúng liên tiếp. Mỗi lần hạ cánh, bạn bắt đầu từ con số không, nhặt đá, chặt gỗ, nhóm lửa, dựng mái, rồi mới dám nghĩ đến chuyện đi xa. Game khiến việc chuẩn bị có giá trị thật, vì chỉ cần thiếu một món nhỏ, bạn có thể trả bằng cả một đêm run rẩy ngoài trời. Và cái cảm giác “mình đã lo đủ” ấy nghe đơn giản, nhưng lại gây nghiện vì nó tạo sự yên tâm hiếm hoi giữa một thế giới luôn rình sai lầm.

Căn lều gỗ nhỏ bên rừng lúc chiều tối, đống lửa sáng giữa nền trời sẫm trong game Icarus
Một túp lều gỗ nép mình bên rìa rừng trong khoảnh khắc chiều tàn, ngọn lửa trước cửa chập chờn sáng tối

Khi nắm vững nhịp sinh tồn, game Icarus mới cho thấy mọi quyết định đều có thể được tính toán và tối ưu một cách rõ ràng. Bạn không còn hành động cho xong, mà luôn tính toán để tiết kiệm thời gian và hạn chế rủi ro. Việc thu thập tài nguyên trở nên có chiến lược hơn: đi theo lộ trình hợp lý, dựng trạm tạm đúng lúc, và sẵn sàng quay đầu dù mục tiêu chỉ còn rất gần. Ở giai đoạn này, nhịp chơi giống một bài kiểm tra sự bình tĩnh hơn là lòng liều lĩnh, bởi càng vội vàng, bạn càng dễ bị thiên nhiên trừng phạt. Và khi trở về căn cứ trong trạng thái an toàn, cảm giác nhẹ nhõm ấy chính là phần thưởng tinh tế mà trò chơi mang lại.

Thời tiết trong game Icarus

Nếu phải chọn một thứ khiến game Icarus có “linh hồn”, đó là thời tiết và không khí. Mưa làm tầm nhìn kém, hành trình chậm lại, và nỗi lo tăng lên vì bạn biết mình có thể lạc. Tuyết và giá lạnh buộc bạn phải cân nhắc kỹ trang bị, đặt lửa đúng vị trí, và chấp nhận rằng chỉ cần cố đi thêm vài phút cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Còn gió bão thì giống một lời nhắc phũ phàng rằng thiên nhiên ở đây không đóng vai nền, nó là đối thủ chính. Chính vì vậy, chỉ cần trời đổi màu, nhịp tim bạn cũng đổi theo.

Mưa lớn và gió mạnh trong rừng, người chơi đến nơi trú tạm
Một cơn bão trùm xuống khu rừng, cây đổ và mưa dày khiến người chơi buộc phải trú ẩn ngay thay vì cố lao tiếp

Khi bạn trải qua vài chuyến thoát bão, game Icarus bắt đầu tạo ra những ký ức rất “thật”, kiểu ký ức mà bạn nhớ bằng cảm giác chứ không nhớ bằng con số. Bạn còn nhớ khoảnh khắc ngọn lửa chực tắt, và nhớ con đường trở về bỗng dài hơn khi sương mù nuốt chửng những dấu mốc quen thuộc. Bầu không khí cũng có sức nặng nhờ màu sắc và ánh sáng, vì ban ngày khiến bạn tự tin, còn ban đêm khiến bạn tự cân lại mọi rủi ro. Nhiều game sinh tồn làm thời tiết “đẹp”, nhưng Icarus làm thời tiết “đáng sợ”, và chính sự đáng sợ ấy mới kéo bạn nhập vai thật sự.

Nhiệm vụ và tiến trình trong game Icarus

Điểm khác của game Icarus là nó không đặt bạn vào một cuộc sống kéo dài vô hạn, mà chia trải nghiệm thành các nhiệm vụ theo phiên với mục tiêu rõ ràng. Cách này nghe có vẻ “đóng khung”, nhưng lại tạo động lực mạnh vì mỗi chuyến đi đều có điểm kết thúc và cảm giác hoàn thành. Quan trọng hơn, nó biến việc chuẩn bị thành chiến lược, vì bạn không chỉ sống sót, bạn còn phải sống sót đúng nhịp để kịp hoàn thành yêu cầu. Và vì hệ thống nhiệm vụ kéo bạn đi qua nhiều vùng địa hình, game tự nhiên tạo sự đa dạng mà không cần nhồi quá nhiều chiêu trò.

Bây giờ mình tách phần này thành mảng nhỏ để bạn nhìn rõ cái lõi vận hành của game Icarus. Mỗi mảng là một thói quen mà game âm thầm ép bạn hình thành. Khi ba thói quen này khớp nhau, bạn sẽ hiểu vì sao có người vừa than vừa chơi, nhưng vẫn quay lại thêm một lần nữa.

Hậu quả

Điểm khiến game Icarus trở nên căng thẳng nằm ở cách trò chơi đối xử với cái chết. Đó không chỉ là một lần gục ngã rồi hồi sinh cho xong chuyện, mà là sự gián đoạn thực sự về nhịp độ, thời gian và cả tinh thần. Việc phải quay lại nhặt đồ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt biến sai lầm thành một cái giá cụ thể. Con đường cũ không hề an toàn hơn: thú dữ vẫn rình rập, còn bão thì chẳng vì bạn mà dừng lại. Vì thế, trò chơi buộc bạn phải biết dừng lại và rút lui đúng thời điểm. Và khi thoát khỏi một khoảnh khắc cận kề cái chết, cảm giác nhẹ nhõm mang lại rõ ràng và rất thật.

Đêm tối trên đồi, nhân vật cầm đuốc đi theo địa hình gồ ghề để tìm lại balo
Trên một sườn đồi tối, người chơi lần theo ánh sáng yếu để quay lại điểm rơi đồ sau khi vừa hồi sinh ở xa

Sau vài lần “trả giá” cho sai lầm, game Icarus dần hình thành một kiểu kỷ luật rất riêng: bạn chơi chậm lại, nhưng vững vàng hơn. Người chơi bắt đầu chú ý nhiều hơn đến âm thanh xung quanh, để mắt tới bầu trời, và tự biết lúc nào nên dừng trước khi lòng tham vượt kiểm soát. Khi game khiến bạn đau vì mất tiến độ, nó đồng thời buộc bạn học cách trân trọng từng bước đi đã đạt được. Mỗi quyết định đúng lúc vì thế mang ý nghĩa rõ ràng hơn. Đây là dạng thiết kế mà cảm giác chiến thắng không đến từ trang bị hiếm, mà từ việc bạn kiểm soát bản thân tốt hơn. 

Chơi một mình và co op

Chơi một mình trong game Icarus giống như tự gánh toàn bộ sức nặng của thế giới: không ai chia sẻ tài nguyên, không ai kéo bạn dậy khi ngã, và mọi sai sót đều phải tự trả đủ. Cảm giác đó vừa căng thẳng vừa thỏa mãn, bởi mỗi bước tiến đều là công sức cá nhân. Khi chuyển sang co-op, mức độ an toàn tăng lên, nhưng áp lực lại nằm ở sự phối hợp và kỷ luật chung. Phân vai nghe có vẻ đơn giản, nhưng chỉ cần một người quá liều, cả nhóm có thể rơi vào cảnh hỗn loạn giữa bão tố. Chính sự phụ thuộc lẫn nhau ấy tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ – những kỷ niệm mà sau này nhắc lại vẫn khiến cả đội bật cười.

Bốn nhân vật đứng trong nhà gỗ, ánh lửa phản lên tường trong lúc mưa rơi ngoài cửa
Cả nhóm tụ lại trong căn nhà gỗ giữa cơn mưa lớn, chia nhau đồ ăn và sửa lại mái trước khi tiếp tục hành trình

Khi đã vào nhịp, chế độ co-op game Icarus khá cuốn, vì lúc nào cũng xuất hiện thêm những mục tiêu nhỏ để hoàn thiện mọi thứ. Căn cứ cần chắc hơn, tuyến di chuyển cần gọn hơn, nhiệm vụ cần được xử lý mượt như một màn phối hợp trơn tru. Tuy nhiên, co-op cũng bộc lộ điểm yếu khi hệ thống gặp lỗi vặt: chỉ một người kẹt tương tác hay lệch đồng bộ là cả đội lập tức mất nhịp. Dù vậy, cảm giác “cùng gánh” lại chính là bản sắc riêng của trò chơi, càng khắc nghiệt thì sự hỗ trợ lẫn nhau càng trở nên quý giá. Và đôi khi, chỉ cần một câu “về nhà thôi” đúng lúc cũng đủ cứu trọn cả một chuyến đi.

Đánh giá độ ổn định của game Icarus

Nói thẳng ra, game Icarus đôi khi khiến người chơi bực bội vì những lỗi kỹ thuật nhỏ xuất hiện đúng vào lúc căng thẳng nhất. Có lúc động vật xử lý va chạm kỳ, có lúc tương tác với trạm chế tạo không mượt, và có lúc bạn thấy game “lệch nhịp” so với sự nghiêm túc mà nó muốn tạo ra. Tuy nhiên, điều khiến người ta vẫn quay lại là vì lõi gameplay đủ chắc, và vì câu chuyện sinh tồn được dệt từ hệ thống vẫn hấp dẫn. Mỗi nhiệm vụ là một kịch bản mới, mỗi lần đi xa là một rủi ro mới, và mỗi lần chuẩn bị kỹ hơn là một bước tiến thật. Nói cách khác, game có thể làm bạn bực, nhưng cũng làm bạn nhớ.

Khu trại với rương đồ và bàn chế tạo, tường gỗ dày và ánh sáng ấm trong đêm
Một góc căn cứ được nâng cấp dần theo thời gian, từ nhà tạm sang khu trại có kho đồ và bàn chế tạo đặt ngăn nắp

Xét về giá trị chơi lại, càng hiểu game Icarus, bạn càng chơi gọn gàng và có chủ đích hơn. Người chơi hoàn toàn có thể tự đặt thử thách, từ hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn, chọn những tuyến đường nguy hiểm hơn, cho đến tối ưu kỹ năng sinh tồn theo phong cách cá nhân. Hệ ngữ nghĩa của game khá rõ ràng: sandbox, crafting, base building, PvE mission, progression, thời tiết mang tính áp lực, tất cả gắn chặt với trải nghiệm theo hướng thực dụng. 

Tổng thể, game Icarus không chỉ là một tựa game sinh tồn đơn thuần mà là một phép thử thực sự cho bản lĩnh, tư duy và sự kiên nhẫn của người chơi. Mỗi chuyến đổ bộ là một canh bạc, nơi thiên nhiên khắc nghiệt, thời gian hữu hạn và những quyết định sai lầm đều phải trả giá rõ ràng. Chính vòng lặp “xuống – sống sót – rời đi – bắt đầu lại” đã tạo nên bản sắc rất riêng: khắc nghiệt, căng thẳng nhưng cũng đầy cuốn hút. Với những ai yêu thích cảm giác sinh tồn chân thực, thích lập kế hoạch dài hơi và sẵn sàng chấp nhận rủi ro để đổi lấy thành quả xứng đáng, đây là một hành trình đáng để thử và càng chơi, bạn càng hiểu vì sao việc sống sót chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Viết một bình luận

Gi8
Alobet88